Bài học về sự khiêm cung
Một năm có đến mấy lần về “nhà” (Yên Tử), nhưng chỉ có 1-2 lần chúng mình về cùng với nhiều anh chị trong Nhà An. Một lần là tháng 4 và một lần là tháng 11, trùng với dịp lễ Phật Đản và ngày Phật Hoàng nhập niết bàn.
Lần này, chúng mình thực hành tam bộ nhất bái, mình đã đăng kí nhưng hơi run vì nghĩ đến đau chân, đầu gối hay không đủ sức khỏe. Sự chuẩn bị bên ngoài chỉ giúp đỡ một phần nào đấy. Còn phần còn lại chính là những bước lạy từ chân núi lên chùa Vân Tiêu.
Có lạy xuống, có bước đi từng bậc, mình mới biết mình thế nào. Những sự tưởng tượng trước đó không còn. Thời tiết quang đãng, đường sạch không bụi dính chân, các loài sống ở dưới đất cũng dường như ít xuất hiện cho chúng mình đi.
Khi mình cúi xuống, có một sự biết ơn sự gia trì của Chư Phật, Bồ Tát, Thầy tổ đã cho chúng mình biết đến chánh pháp, đi trên con đường chánh đạo. Mình cúi xuống là gần với muôn loại, nhìn rõ hơn, bình đặng với họ.
Có mấy lần mình cõng cuốn kinh A Di Đà phía sau và bị thúc vào gáy thì mình lại cúi xuống, thấp một chút nữa và dần không bị nhắc nhở như vậy nữa. Bài học mình nhận ra là cần khiêm cung hơn, tự thấy mình nhỏ bé, để học tập, để rèn luyện.
Hành trình không phải ngày một ngày hai và từng bước rồi cũng đến đích. Tăng đoàn đi từ tờ mờ sáng, càng đi càng sáng là vậy.
Mỗi lần về “nhà” là được sự chăm sóc của anh chị em, được thầy nhắc nhở. Mình học được những bài học từ thầy, về sự khéo léo trong cuộc sống cũng như tiếp cận để tu tập sao cho phù hợp với hoàn cảnh; học từ cô làm sao để báo hiếu với cha mẹ học từ các bạn đồng tu kiên định trên con đường này. Thế mới thấy vai trò của tam bảo vô cùng quan trọng. Mình đã quá may mắn rồi. Và cứ mỗi lần xao động, thì luôn có thiện tri thức nhắc nhở, một chốn để về.
Trong Nhà An, thấy mọi người chia sẻ pháp một cách tự nhiên, hoan hỉ, mới thấy bản thân mình chưa đủ, chưa lo được cho mình chứ chưa nói đến chia sẻ cho ai. Nói như vậy để mình tiếp tục bồi đắp bản thân, nếu như trước đây trốn tránh nỗi sợ thì bây giờ dám đối mặt và dám tiến về nó để vượt qua nó. Vô cùng biết ơn những chuyến đi về cội để học những bài học mà chỉ ở đây, chỉ trong chuyến đi với mọi người mới có được.
Xin chia sẻ những phước báu mà con có được đến vô lượng vô biên chúng sinh. Nguyện cho vô lượng vô biên chúng sinh đều được biết đến chánh pháp, đi trên con đường chánh đạo.
A Di Đà Phật!




