[HÀNH TRÌNH YÊN TỬ TÂM LINH 4/2026] ĐẠO TRÀN VÀO ĐỜI
[HÀNH TRÌNH YÊN TỬ TÂM LINH THÁNG 4/2026] ĐẠO TRÀN VÀO ĐỜI
1. Đạo một bên và đời một bên
Nhà nghỉ của đoàn Nhà An nằm đối diện Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử, nơi vốn dĩ rất yên bình. Nhưng khi chúng mình chuẩn bị sang lễ Phật, chị em lại rộn ràng, tíu tít. Không nhớ bao lâu rồi chị em ba miền Bắc - Trung - Nam mới có dịp hội ngộ. Mình gọi to tên một chị trong đoàn, bỗng mình thấy cô Hồng ngoái lại, lúc ấy mới bất giác hiểu ra chúng mình đang ở đâu và đang làm gì.
Trong câu chuyện chị em chia sẻ, có những lúc đang thực hành tụng kinh thì những việc đời thường lại xen vào như: tiếng con quấy khóc, người thân cần giúp đỡ… Những lúc ấy, phải thực sự chánh niệm mới có thể phân biệt được đâu là đạo, đâu là đời. Bởi những người thân cạnh mình chính là những người thầy khó tính nhất.
Phật Hoàng là tấm gương ứng đạo vào đời, nhưng mình hiểu rằng với những người phàm như mình, đạo và đời đôi khi còn riêng biệt do sự thiếu hiểu biết của bản thân và cần phải rèn luyện nhiều hơn để thực sự hiểu và biết cách vận dụng sao cho phù hợp.
2. Đời tràn vào đạo
Thời gian gần đây rộ lên trào lưu săn mây trên núi Yên Tử. Các bạn trẻ thường đi từ đêm đến sáng để check-in và làm video thu hút người xem. Mỗi bạn chinh phục đỉnh núi đều có một huy chương đeo ở cổ, khiến cung đường bộ không còn vắng lặng như trước. Nhìn dòng người, mình liên tưởng đến những câu chuyện nổi cộm trong thiền môn, những sự việc ấy giống như máy scan quét hết tất cả chúng sanh. Ngay cả bản thân mình, trước chuyến đi đã nghĩ có thể buông bỏ công việc để tìm nơi tĩnh lặng hành thiền, nhưng rồi vẫn phải đối mặt với những chuyện đời thường ngay tại cổng chùa. Nó giống như một bài kiểm tra để mình nhận ra bản thân thật may mắn khi có những bậc thiện tri thức, những người thầy chỉ lối. Khi nhiều người lấy đạo Phật làm cho công việc thêm giá trị, thì chỉ có chánh pháp mới giúp mình nhận ra đâu là chân thực, đâu là phù phiếm.
3. Chấp vào hình tướng
Đợt này Yên Tử có mưa và nhiều mây. Mình mang hai tay hai túi, cộng với chiếc ba lô nhỏ đeo phía trước. Do sợ ướt ba lô, mình cài cúc áo mưa che đi phần bụng. Thấy bộ dạng ấy, vài bạn đi ngược chiều chú ý và đưa ra lời khuyên. Lúc đó, tâm ngã mạn nổi lên bởi mình tự hào rằng mình đã đi Yên Tử nhiều đến mức thuộc từng khúc cua, đoạn dốc. Nhưng chỉ vài giây sau, mình lắng lại. Bản thân mình cũng không nhịn nổi phì cười khi nhìn bộ dạng của mình, huống chi mọi người xung quanh. Họ chính là tấm gương phản chiếu bản thân mình.
Trước đây mình nghĩ cần sắm vòng niệm chú, quần áo lam đi chùa, cần nọ cần kia… nhưng rồi mình dần từ bỏ. Lúc hành pháp, chỉ một chiếc áo tràng với tâm thái trang nghiêm, tấm lòng tha thiết cầu đạo là đủ. Câu nói “Chiếc áo không làm nên thầy tu” là để phá chấp vào hình tướng, nhưng nếu dựa vào câu nói đó để hời hợt, không nghiêm trang thì càng cần phải xem lại. Ở đây, mình học được sự linh hoạt, nhìn thấy cái chấp của cái chấp ấy. Vậy là mình vui.
Mình đã biết trước lịch trình chuyến đi này từ sớm, nhưng lại ưu tiên trách nhiệm với công việc trước, để rồi nhận ra mình đã quên mất lời hứa với bản thân. Việc gì cũng có thể nhờ vả, chứ việc tu tập của mình chỉ có mình mới làm được. Biết ơn nhà An và các bạn đồng tu vì đã đủ duyên gặp gỡ và giúp mình nhận ra bài học cho bản thân.
Thank you, I love you!
Yên Tử Tâm Linh 04/04/2026
Diệu Liên.

