Học Cách Kết Nối - "Tâm Thành Về Cội", Hành Trình Yên Tử Tâm Linh tháng 11 năm 2025
Hành trình về Yên Tử
Trở lại Yên Tử sau một năm, tôi cảm nhận như mình đang trở về “ngôi nhà” của sự soi chiếu – nơi thân, tâm, trí được nhìn lại một cách chân thật nhất. Năm 2025 nhiều biến động đi qua, mỗi người đều mang theo những nhân quả riêng của hành trình sống. Tôi cũng vậy. Một năm trôi nhanh mà đọng lại thật sâu.
Tôi vẫn thường tự hỏi: Vì sao con đường dễ không chọn, lại thích bước vào lối khó? Trong cuộc sống, trong sự nghiệp, và cả khi trở về Yên Tử… tôi luôn chọn những lối đi không theo số đông. Nhưng chính những con đường gian nan ấy lại giúp tôi hiểu mình hơn. Dưới đây là những bài học tôi chiêm nghiệm được trong từng bước về Yên Tử.
Bài học về sự lựa chọn
4 giờ sáng có mặt ở Nàng Lương, khi mặt trời còn ngủ yên sau dãy núi, tôi bước những bước đầu tiên trong bóng tối. Cảm giác ấy chẳng khác gì chính cuộc đời: mơ hồ, dò dẫm, đôi khi không biết mình đang đi đúng hay sai.
Thế rồi ánh đèn nhỏ của người đi phía sau khẽ rọi, âm thầm mà đủ để con đường trở nên rõ ràng hơn. Bước chân tôi cũng vững hơn, nhanh hơn.
Cuộc sống cũng vậy. Khi bắt đầu, ta luôn đi trong bóng tối. Ta biết mình muốn gì, nhưng vẫn hành động trong sự mờ mịt. Và tôi nhận ra, chỉ cần dám bước, chỉ cần một ý khởi từ tâm, thì sẽ luôn có một ánh sáng đâu đó soi đường và đồng hành.
Bài học về trải nghiệm
Càng tiến lên cao, mặt trời dần ló rạng. Đi trong tối khiến ta cẩn trọng, đi trong sáng khiến ta dễ chủ quan. Khi đường sáng, ta đi nhanh – và đó cũng là lúc thách thức nhiều hơn: dốc cao, đá gồ ghề, cơ thể mỏi dần. Có lúc bước đi thảnh thơi, nhưng cũng có lúc phải dùng cả tay cả chân để bám, để bò, để vượt qua từng tảng đá.
Trong đời mình cũng vậy – việc gì làm cũng sẽ có khó khăn, thử thách. Nhưng chỉ cần tâm vững, ý chí kiên định, thì dù chỉ là một ngọn cỏ hay một nhành cây ven đường, cũng có thể trở thành điểm tựa để ta tiếp tục.
Bài học về lắng nghe chính mình
Lần này tôi đi chậm hơn. Từng hơi thở, từng nhịp tim, từng chuyển động của cơ thể… tôi đều cảm nhận rõ ràng. Tôi điều chỉnh tốc độ, không vội vàng, không chống chọi, chỉ là bước – thật chậm, thật chắc.
Và tôi nhận ra: khi biết lắng nghe bản thân, mình đi được xa hơn.
Bài học về người đồng hành
Mỗi người có một nhịp đi riêng. Có lúc ta đi cùng nhau, có lúc lại phải tự bước một mình. Khi đủ sức, ta lại bắt kịp những người mới, cùng đồng hành thêm một đoạn.
Nhân duyên cuộc đời cũng vậy: người đến, người đi, người đợi ta phía trước. Mỗi người ghé qua đời mình đều để lại một bài học – nhỏ thôi nhưng đủ để ta trưởng thành và vững vàng hơn.
Bài học về buông bỏ
Trên đường đi, tôi gặp những “người bạn nhỏ”: kiến, chim, sóc, mèo, cún… Những điều đáng yêu ấy khiến hành trình trở nên nhẹ nhàng và thú vị. Nhưng dừng lại quá lâu để mải mê quan sát, hành trình cũng sẽ kéo dài hơn.
Giống như cuộc sống – niềm vui là cần, nhưng phải biết điểm dừng. Đừng để mình đắm chìm mà quên mất đường phải đi.
Bài học về thành quả
Khi đặt chân đến chùa Đồng, trời trong xanh, mây gom thành từng lớp, nắng dịu trải lên đỉnh núi. Từ nơi cao ấy, nhìn xuống vạn vật thật bao la – những điều ở dưới chân núi ta không thể nào thấy được.
Tôi hiểu rằng: chỉ cần thành tâm phát nguyện, kiên trì và nỗ lực, vũ trụ luôn có cách mở đường, đưa ta đến đúng nơi mình cần đến.
Một điều khiến tôi thấy mình thật sự may mắn, đó là được biết đến và đồng hành cùng nhà An trên con đường tu tập.
Mỗi câu chuyện của từng người trong nhà An đều là một bài học, một trải nghiệm rất thật. Khi lắng nghe, tôi thấy thấp thoáng đâu đó chính mình trong những chia sẻ ấy. Có những lời nói tưởng chừng rất giản đơn, nhưng lại như đang giúp tôi tự trả lời cho chính mình, hiểu mình rõ hơn một chút.
Biết ơn cô Hồng và các anh chị phụng sự nhà An– những người luôn âm thầm ở bên, lắng nghe, nâng đỡ và sẵn sàng chia sẻ bằng sự chân thành và yêu thương. Sự hiện diện của mọi người mang lại cho tôi cảm giác an yên rất khó gọi tên.
Biết ơn chuyến trở về Yên Tử cùng nhà An. Nhờ những lời chia sẻ mộc mạc mà sâu sắc của mọi người, tôi chợt nhận ra một điều quan trọng: bản thân mình cũng cần học cách hồi hướng cho gia tiên tiền tổ – điều mà trước đây tôi chưa từng thật sự để tâm. Có lẽ, tu tập không chỉ là quay về với chính mình, mà còn là học cách kết nối, biết ơn và tiếp nối những giá trị từ cội nguồn. Biết ơn vì đã được nhắc nhớ. Biết ơn vì được quay về.
THANK YOU I LOVE YOU
- Minh Tâm - Yên Tử - 22/11/2025




