Làm sư biết đó là minh sư trong thời mạt pháp?
Học thi kệ toát yếu - Ấn Quang Đại Sư
Trong hai bài “Luận về Ngộ Chứng” và “Luận về Tông, Giáo”, điều các bậc Tổ muốn cảnh tỉnh không chỉ là chuyện Thiền, Giáo hay Tịnh độ, mà là thực chất của người tu hành.
Người tu chân chánh không phải là người nói được nhiều lời cao siêu, giảng được nhiều công án, hay tự nhận mình có chứng đắc. Người tu chân chánh là người càng tu càng khiêm hạ, càng học càng thấy mình cần sửa, càng có trí tuệ càng không dám khoe mình hơn người. Họ lấy việc đoạn trừ tham, sân, si làm gốc; lấy sự chuyển hóa thân tâm làm thước đo; lấy lòng từ bi, nhẫn nhục và chân thật làm đời sống.
Ấn Quang Đại Sư nhắc rất rõ: ngộ chưa phải là chứng. Có người hiểu đạo rất sâu, nói pháp rất hay, nhưng phiền não vẫn còn, ngã mạn vẫn còn, danh lợi vẫn còn. Vì vậy, không thể lấy lời nói hay trải nghiệm nhất thời làm tiêu chuẩn để đánh giá một người đã tu đến đâu. Người thật có đạo thường không tự nói mình chứng. Người thích khoe chứng, khoe thần thông, khoe mình đã kiến tánh, thường là điều rất nguy hiểm cho cả mình và người khác.
Minh sư cũng không phải là người có đông môn đồ, nói chuyện hấp dẫn, tạo được ảnh hưởng lớn hay dùng những lời huyền bí làm người khác kính phục. Minh sư là người dẫn học trò trở về với chánh pháp, không làm học trò lệ thuộc vào cá nhân mình. Vị ấy giúp người học biết giữ giới, hiểu nhân quả, bớt tham sân si, biết quay lại soi tâm mình và chọn pháp môn phù hợp với căn cơ. Minh sư không nuôi lớn sự cuồng tín, không kích động tâm hiếu kỳ, không lấy danh lợi làm mục tiêu, cũng không dùng Phật pháp để xây dựng cái tôi của mình.
Trong thời mạt pháp, điều nguy hiểm là nhiều người thích cái cao siêu hơn cái căn bản. Mới học đạo đã muốn nói Thiền, muốn giải công án, muốn bàn chứng ngộ, muốn tìm pháp môn nhanh nhất. Nhưng nền tảng giới, định, tuệ chưa vững; tâm khiêm cung chưa có; đời sống chưa chuyển hóa; tham, sân, si vẫn còn nguyên. Vì vậy, càng học nhiều lời cao siêu lại càng dễ sinh ngã mạn.
Bài “Luận về Tông, Giáo” nhắc rằng Thiền tông không sai, Giáo pháp không sai, Tịnh độ cũng không thấp. Sai là ở người học không biết căn cơ của mình. Giáo có thể độ cả ba căn: thượng căn, trung căn, hạ căn. Còn Thiền trực chỉ rất sâu, thường hợp với bậc thượng căn. Nếu người căn cơ chưa đủ mà vội dùng công án để suy luận, để khoe hiểu biết, thì công án từ phương tiện khai ngộ lại trở thành chướng ngại.
Vì vậy, trong thời mạt pháp, người học Phật càng phải quay về với điều căn bản: giữ tâm khiêm hạ, tin sâu nhân quả, học giáo lý để không lạc đường, chọn pháp môn có thể thực hành bền bỉ, và lấy sự chuyển hóa chính mình làm tiêu chuẩn. Pháp môn đúng không phải là pháp môn nghe cao nhất, mà là pháp môn giúp ta thật sự bớt khổ, bớt phiền não, bớt ngã mạn, tăng trưởng lòng từ bi và trí tuệ.
Tóm lại, người tu chân chánh là người thật sửa mình. Minh sư là người đưa ta về với chánh pháp, chứ không kéo ta về với cá nhân họ. Còn trong thời mạt pháp, sự tỉnh thức lớn nhất là đừng chạy theo cái lạ, cái cao siêu, cái huyền bí, mà hãy chọn con đường phù hợp với căn cơ, có nền tảng, có thực hành và có chuyển hóa thật sự.
Chia sẻ từ Admin Thu Hồng (Học thi kệ toát yếu - Ấn Quang Đại Sư)
.


