TRÀ ĐÀM: “HÀNH TRÌNH THIỀN AN YÊN TỬ” SỐ THỨ BA - 26/04/2026
YÊN TỬ – KHÔNG PHẢI NƠI ĐỂ ĐẾN, MÀ LÀ ĐỂ QUAY VỀ
1. Bạn Thích – Kiên trì và ánh sáng chánh niệm
Với bạn, hành trình Yên Tử không khác gì một cuộc leo núi – dài, mệt và đầy thử thách. Nhưng chính trong những bước chân tưởng như không thể đi tiếp, bạn lại học được bài học lớn nhất: kiên trì chính là con đường. Có những lúc cơ thể mệt mỏi đến giới hạn, nhưng một nguồn năng lượng khác xuất hiện – sự gia trì. Đặc biệt, khi trì tụng danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát, bạn cảm nhận rõ một sự nâng đỡ vô hình, giúp vượt qua chính mình.
Bạn cũng nhận ra một điều rất quan trọng: Nếu để tâm bị kéo ra bên ngoài - bởi âm thanh, con người hay hoàn cảnh - thì con đường tu sẽ lập tức chao đảo.
Bạn nhận ra một điều cực kỳ quan trọng: Không phải hoàn cảnh làm bạn dao động mà là tâm bạn đang chạy theo hoàn cảnh.
Vì vậy, quay về bên trong trở thành nguyên tắc cốt lõi. Bạn thực hành “phản quang tự kỷ” – liên tục soi lại chính mình1 giữ chánh niệm trong từng trạng thái tâm. Và càng đi, bạn càng thấy rõ: Sự sáng suốt không đến từ bên ngoài, mà lớn dần từ chính nội tâm khi mình đủ tỉnh thức.
2. Vũ Hương – Khi mệt, đừng chạy tiếp… hãy quay về
Mà chọn quay về Yên Tử – nơi giúp tâm được nâng đỡ và thấy lại hướng đi.
Hương nhận ra: Con đường này cần đủ tự lực (kiên định, buông bỏ) và tha lực ( sự gia trì). Thiếu một trong hai sẽ không thể đi xa được.
Nhìn cảnh “săn mây”, Hương hiểu: con người cũng vậy, vẫn miệt mài, vẫn đau khổ chạy theo những ảo ảnh của hạnh phúc. Từ đó, bạn có một mong muốn giản dị: mong muốn nhiều người sớm biết tu học, để bớt đi những vòng lặp vô nghĩa.
Hương chọn sống với 3 điều: Tín – Nguyện – Hạnh rõ ràng, Biết buông (vì ta chỉ đi qua cuộc đời), Giữ tâm tỉnh thức và luôn được thân cận Minh Sư.
3. Bạn Phượng – Chánh niệm _ Chánh Ngữ _ Đạo và Đời
Phượng đối diện với cuộc sống: làm sao để dung hòa giữa con đường tâm linh và cuộc sống đời thường. Gia đình, cảm xúc, các mối quan hệ… tất cả đều kéo tâm đi theo nhiều hướng khác nhau. Và Phượng nhận ra đưa Đạo vào Đời không phải là điều dễ dàng. Bạn cũng nhìn thấy rõ một sự thật: những niềm vui thế gian, dù hấp dẫn, cuối cùng vẫn qua đi, vẫn làm chúng ta hao tổn năng lượng một cách không ý nghĩa. Từ đó, cũng như Hương, bạn hiểu ra rằng: con đường này cần cả tự lực (nỗ lực bản thân) và tha lực (sự gia trì). Hãy bắt đầu quay về với sự khiêm nhường, nhìn rõ những hạn chế của chính mình thay vì so sánh với người khác.
Và quan trọng nhất: Khiêm nhường, khiêm cung để thấy mình còn sai và luôn phát nguyện để rõ biết trên con đường lựa chọn, để luôn nhắc nhở và là động lực để chúng ta cố gắng tinh tấn mỗi ngày.
5. Cô Hồng – Con đường tỉnh thức
Cô Hồng chia sẻ: “Đời tràn vào đạo thì dễ, nhưng để đạo thấm vào đời thì rất khó.” Con người rất dễ bị cuốn vào những việc nhỏ nhặt, những xao nhãng thường ngày, và quên mất mục tiêu tu tập ban đầu. Vì vậy, Cô nhấn mạnh: Mỗi chúng ta trong tu tập Chánh niệm phải được giữ liên tục. Câu niệm “A Di Đà Phật” không chỉ là lời tụng, mà là một “ngọn đèn” giúp soi sáng tâm, làm lắng lại những nhiễm ô và đưa tâm trở về sự thanh tịnh.
Cô cũng cảnh tỉnh về một điều nguy hiểm: sự kiêu ngạo. Khi so sánh, khi nghĩ mình hơn người, đó là lúc con đường tu bắt đầu lệch hướng. Thay vào đó, người tu cần: khiêm nhường, chấp nhận chính mình, thành tâm sám hối. Và đặc biệt, hành trình này không phải chuyện một ngày. Đó là một quá trình tích lũy cả đời.
Cần ghi nhận, chiêm nghiệm và quay lại bài học liên tục. Ngay cả những bậc giác ngộ cũng đi qua gian nan nên mỗi bước đi đều cần sự bền bỉ và tinh tấn.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô Trúc Lâm Yên Tử Phật Hoàng Trần Nhân Tông.
Chia sẻ từ chị Phạm Nhung - thành viên 108 Nhà An




