0:00
/
Transcript

Trà đàm: "Luận về sanh tử đại sự" ngày 10/05/2026

Trà đàm

TRÀ ĐÀM : THI KỆ TOÁT YẾU

Chương 4: Luận về sanh tử đại sự phần 1- 2 Sanh mạng vô thường và khuyên chuyên cậy vào phật lực.

Con người thường bị cuốn vào những lo toan của đời sống, luôn chuẩn bị cho hiện tại và hoạch định cho tương lai. Thế nhưng, trước vấn đề hệ trọng nhất của một đời người là sanh tử, mấy ai thật sự dừng lại để quán chiếu sâu sắc?

Vì vậy câu hỏi đặt ra là trước vô thường và cái chết con người cần tu tập thế nào để giữ được tâm an và không bị nghiệp lực chi phối? Nếu vô thường đến ngay hôm nay thì bạn có thể an nhiên nương nơi phật hiệu hay vẫn còn gì chưa buông xuống được?

Nhà An đang học tập và thực hành theo pháp môn niệm Phật cầu vãng sanh. Với người tu tập, sanh tử là việc đại sự; còn với người đời, cái chết thường bị xem là điều xa vời, chỉ nghĩ đến khi tuổi già sức yếu. Người thế gian có thể chuẩn bị cho cái chết bằng tài sản hay nơi an nghỉ. Người tu tập tin vào luân hồi, học bài học cần chuyển hóa trong cuộc đời này và xem đây là vấn đề quan trọng nhất để không bị cuốn đi theo đời sống.

Khi có niềm tin sâu sắc và phát nguyện tha thiết, chúng ta sẽ tinh tấn hành trì. Khi biết chuyển tâm luyến ái nơi người thân thành tâm hướng về Phật A Di Đà, ta sẽ dần chuyên chú nơi câu Phật hiệu. Khi ấy, niệm Phật không còn là sự cố gắng về số lượng, mà trở thành niềm hoan hỷ và nương tựa chân thật trong tâm.

Quán niệm về cái chết không phải để bi quan, mà để học cách buông xuống và chuẩn bị cho giờ phút cuối đời bằng tâm thế tỉnh thức. Khi hiểu rõ vô thường, chúng ta sẽ tập đối diện với sanh tử bằng sự an nhiên, không hoảng hốt, không bám víu. Từ đó, việc đời dần nhẹ hơn và sự tu tập trở thành ưu tiên trong đời sống. (Chia sẻ từ Diệu Tiên)

Trong thời đại hôm nay, vô thường diễn ra từng ngày. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp biết đến Phật pháp. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng sinh tử không chờ tuổi già, cũng không phân biệt giàu nghèo hay địa vị.

Nhiều người tuy đã phát nguyện tu tập nhưng việc thực hành chưa liên tục vì còn bị đời sống kéo lôi. Tâm ái luyến người thân, chấp trước vào thân này vẫn là sợi dây ràng buộc rất lớn. Nếu hôm nay vô thường đến, ta có thật sự hoan hỷ hay vẫn còn tham luyến?

Vì vậy, người tu cần luôn ghi nhớ chữ “Tử” trên đầu để tinh tấn tu hành. Theo lời Kinh dạy, cần giữ gìn luân thường đạo lý, ăn chay niệm Phật, tránh điều ác, siêng làm điều lành, kiêng sát sanh và nuôi dưỡng tâm từ bi. Quan trọng hơn hết là luôn nương nơi câu Phật hiệu, kết hợp tự lực và tha lực để vượt thắng nghiệp lực sâu dày. (Chia sẻ từ Dung Nguyễn và Vũ Hương)

Vì sao Ấn Quang Đại Sư lại nhấn mạnh vào việc chuyên cậy vào Phật lực thời mạt pháp này. Đâu là các biểu hiện về sự ngã mạn của người tu tập?

Con người đến với cuộc đời này đều do nghiệp lực dẫn dắt, và lúc đối diện sinh tử cũng chính là lúc nghiệp lực hiện hành mạnh mẽ nhất. Nếu công phu chưa đủ sâu, trong khi mỗi ngày vẫn tạo nhiều nghiệp bất thiện, thì chỉ nương nơi tự lực thôi rất khó vượt thoát.

Trên con đường tu tập, người học Phật rất dễ sinh tâm ngã mạn khi có đôi chút hiểu biết hay chút ít công phu. Nhiều khi tưởng rằng mình đang tiến bộ, nhưng sâu bên trong vẫn còn tâm phân biệt, hơn thua và chấp vào cái thấy của bản thân.

Tổ Ấn Quang từng nhắc nhở: “Công phu càng cao, nhân ngã càng tăng.” Vì vậy, người tu cần luôn phản chiếu lại chính mình, nhận diện những tập khí vi tế của ngã mạn để chuyển hóa.

Được thân người là điều vô cùng quý báu, khó được như hình ảnh con rùa mù trăm năm nổi lên mặt biển gặp được bộng cây nổi. Thân người như chiếc bè để vượt sông mê. Nếu thân này mất đi mà công phu chưa thành tựu thì thật khó có cơ hội tu tập trở lại.

Vì vậy, người học Phật cần nương vào Phật lực với lòng tin sâu, nguyện thiết và hành chuyên để được “đới nghiệp vãng sanh”. Mỗi hơi thở vào ra là đời sống đang ngắn lại từng chút, nên cần tinh tấn hành trì và luôn hướng tâm về Phật A Di Đà. (An Lạc chia sẻ)

Dù là Thiền hay Tịnh, mục đích cuối cùng vẫn là quay về quán chiếu nội tâm, làm cho tâm được thanh tịnh và an định. Khác nhau ở phương tiện hành trì, nhưng đều hướng đến sự giải thoát và giác ngộ. Tâm ngã mạn đôi khi còn biểu hiện ở sự phân biệt pháp môn, cho rằng pháp môn mình đang tu là hơn hết. (Anh Đức chia sẻ)

Khi có chút chánh kiến hay chút hiểu biết về đạo, nhiều người dễ khởi tâm phân biệt và phán xét người khác. Có khi việc chia sẻ Phật pháp xuất phát từ mong muốn giúp người, nhưng sâu bên trong vẫn còn sự thể hiện cái tôi mà chính mình chưa nhận ra.

Ngay cả khi thực hành thiền và có được sự tĩnh lặng, an lạc, chúng ta cũng dễ sinh tâm mong cầu cảm ứng hay cho rằng mình đã đạt được điều gì đặc biệt. Vì vậy, điều quan trọng là luôn quan sát lại chính mình, nhận diện tâm ngã mạn trong từng hoạt động và từng suy nghĩ hằng ngày để chuyển hóa dần dần. (Diệu Hoàng chia sẻ)

Kết thúc buổi trà đàm, cô Thu Hồng đã có những chia sẻ sâu sắc và đầy ý nghĩa. Trên hành trình tu học, đôi khi làm nhiều hay hiểu nhiều chưa hẳn quan trọng bằng việc quán chiếu sâu sắc một vấn đề để thật sự thấu rõ và chuyển hóa nơi tự thân.

Ngài Ấn Quang Đại Sư luôn nhắc nhở người học Phật phải giữ tâm khiêm cung và nương vào Phật lực. Bởi trong thời mạt pháp, chỉ dựa vào tự lực thôi thì rất khó vượt thoát nghiệp lực sâu dày của chính mình.

Tâm ngã mạn thường rất vi tế, khó nhận ra nơi bản thân nhưng lại dễ nhìn thấy ở người khác. Vì vậy, sự lễ lạy, sám hối và thực hành khiêm cung chính là phương pháp giúp người tu chuyển hóa bản ngã của mình.

Hiểu rõ sanh tử là việc đại sự, mỗi ngày chúng ta cần tự nhắc mình tinh tấn hơn trong tu tập, gìn giữ thân – khẩu – ý thanh tịnh, nương nơi câu Phật hiệu mà quay về tự tánh an lành.

Nguyện cho tất cả chúng ta đều giữ vững tín – nguyện – hạnh và cùng gặp nhau nơi cõi Tây Phương Cực Lạc.

Chia sẻ từ chị Ngọc Hạnh và Bích Trần - 108 Nhà An

Discussion about this video

User's avatar

Ready for more?